Trong thế giới game kinh dị hiện đại, xu hướng “ít hơn là nhiều hơn” (less is more) đang ngày càng khẳng định vị thế, đặc biệt là với những tựa game mang đồ họa phong cách PS1 cổ điển. Dù các trò chơi với đồ họa tiên tiến nhất luôn có chỗ đứng riêng, một số nhà phát triển đang quay ngược thời gian để mang đến trải nghiệm kinh hoàng độc đáo cho người chơi. Với những dự án như Mouthwashing được đề cử giải thưởng hay Iron Lung sắp được chuyển thể thành phim, những tựa game sử dụng đồ họa retro đang nhận được sự đón nhận nồng nhiệt. Nhưng điều gì đã khiến những tựa game kinh dị đồ họa thấp này trở nên đáng sợ đến vậy?
I. Sức Hút Khó Cưỡng của Thể Loại Kinh Dị Đồ Họa Retro
Trước khi vào đại học, tôi hầu như không chơi game kinh dị. Mọi trải nghiệm của tôi chỉ dừng lại ở các tựa game trên Roblox hoặc xem YouTuber Markiplier chơi chúng. Mãi đến khi thực hiện dự án tốt nghiệp, đội của tôi đã tạo ra một trải nghiệm kinh dị kể chuyện, tôi mới bắt đầu đào sâu vào thể loại này.
Chúng tôi muốn game của mình giống với các tựa game kinh dị kinh điển như Resident Evil và Silent Hill. Để làm được điều này, tôi đã nghiên cứu một vài game theo phong cách này để tìm cảm hứng, điển hình là Iron Lung và các trò chơi của Chilla’s Art. Ban đầu, tôi đánh giá thấp mức độ đáng sợ của chúng, vì chúng trông giống như những tựa game cũ kỹ bị lãng quên. Nhưng khi chơi, tôi thực sự kinh hoàng dù đồ họa đã lỗi thời. Đó là lúc tôi nhận ra nỗi sợ hãi đến từ thiết kế game chứ không phải vẻ ngoài hào nhoáng.
Cảnh chơi game Iron Lung với đồ họa pixel kinh dị từ góc nhìn buồng lái tàu ngầm
II. Nghệ Thuật Đằng Sau Nỗi Sợ Từ Đồ Họa Cổ Điển
1. Đồ Họa Low-Poly: Kích Thích Trí Tưởng Tượng và Hoài Niệm
Điều đầu tiên người ta nhận thấy ở những tựa game kinh dị đồ họa PS1 này là số lượng đa giác (polygon) thấp trong đồ họa. Mặc dù nhiều người cảm thấy không hứng thú với điều này, nhưng lại có một lượng lớn khán giả tìm thấy sự hoài niệm trong phong cách thẩm mỹ đó. Việc thiếu đi chi tiết đồ họa cho phép người chơi nhìn thế giới trong game một cách sáng tạo hơn, và đây là một lý do chính khiến những game này trở nên phổ biến.
Với môi trường ít chi tiết, bạn buộc phải suy nghĩ sâu sắc hơn về câu chuyện của game dựa trên những gì được thể hiện; những gợi ý được rải rác khắp nơi, giữ cho mọi thứ đủ mơ hồ để bạn tự suy luận về mục đích của game. Phương pháp kể chuyện này là một trong những điểm hấp dẫn chính đối với nhiều người chơi của thể loại này.
Một nhân vật trong game kinh dị Mouthwashing cầm rìu với đồ họa low-poly đặc trưng
Ví dụ, game Mouthwashing của Wrong Organ kể về phi hành đoàn định mệnh của một tàu chở hàng vũ trụ bị nạn, trên tàu chỉ có nước súc miệng. Game có cách tiếp cận phi tuyến tính, với nhân vật chính, Jimmy, dần tiết lộ bản chất thật của mình khi câu chuyện tiếp diễn. Việc sử dụng một người kể chuyện không đáng tin cậy trong game cho phép người chơi đặt câu hỏi về sự thật đang xảy ra với những người sống sót trên con tàu Pony Express.
Nhân vật trong game Mouthwashing đội mũ sinh nhật, gợi cảm giác kỳ lạ và bất an
2. Kể Chuyện Mơ Hồ và Phi Tuyến Tính: Nâng Tầm Bí Ẩn
Với ít chi tiết đồ họa, bạn phải suy nghĩ sâu sắc hơn về cốt truyện game dựa trên những gì được trình bày. Các gợi ý được rải rác khắp nơi, giữ cho mọi thứ đủ mơ hồ để bạn tự mình suy đoán về mục đích của trò chơi. Phương pháp kể chuyện này là một trong những điểm hấp dẫn chính đối với nhiều người chơi của thể loại này, biến nỗi sợ hãi thành một trải nghiệm cá nhân và đầy suy tư.
3. Thời Lượng Ngắn, Dễ Tiếp Cận: Trải Nghiệm Kinh Hoàng Trong Vài Giờ
Nhiều game kinh dị phong cách PS1 thường có thời lượng ngắn, hầu hết chỉ mất vài giờ để hoàn thành. Điều này có nghĩa là bạn có thể chơi chúng trong một lần ngồi từ đầu đến cuối, rất tiện lợi nếu bạn không có nhiều thời gian chơi game. Sự dễ tiếp cận này là lý do tôi vẫn chơi chúng cho đến ngày nay. Mặc dù chúng khiến tôi khiếp sợ, tôi vẫn cố gắng tìm thời gian trong tuần để thử một tựa game kinh dị mới.
III. Tại Sao Những Tựa Game Này Khiến Tôi Khiếp Sợ?
1. Sự Mơ Hồ Từ Hình Ảnh: “Đây Là Cái Gì?”
Những tựa game này ban đầu mang lại cho tôi cảm giác hoài niệm, vì tôi lớn lên với các trò chơi từ thời PS1 và PS2. Nhưng cảm giác dễ chịu đó nhanh chóng bị phá vỡ khi tôi đào sâu hơn. Việc thiếu chi tiết trong đồ họa khiến tôi phải đặt câu hỏi về những gì đang diễn ra. “Đống đa giác màu đỏ kia là một đống máu me ghê rợn? Hay là một thứ gì đó kinh tởm hơn, mang hơi hướng vũ trụ (eldritch)?”
Dinh thự Spencer kinh điển từ tựa game Resident Evil trên hệ máy PS1
2. Cốt Truyện Nhập Vai và Ám Ảnh Khó Thoát
Cùng với phong cách đồ họa hạn chế này, những câu chuyện nhập vai khiến tôi kinh hãi từng giây khi đắm mình vào thế giới của chúng. Từ việc bị buộc phải điều khiển một chiếc tàu ngầm trong đại dương máu trong Iron Lung, cho đến trải nghiệm bị lạc vào một đường hầm ma ám trong Inunaki Tunnel (犬鳴トンネル), những tựa game này giam cầm bạn trong những tình huống kỳ lạ mà bạn không thể thoát ra cho đến khi kết thúc.
Một trải nghiệm tôi không thể nào quên là lần đầu tiên chơi Mouthwashing. Thật khó để thảo luận mà không làm lộ nội dung. Tuy nhiên, khi câu chuyện đạt đến cao trào, tôi cảm thấy kinh hoàng khi nhận ra mình đã đóng vai một người như thế nào trong suốt thời gian qua. Cốt truyện được xây dựng rất khéo léo, nó đã nâng tầm nỗi kinh hoàng thực sự của tình huống lên một tầm cao mới.
Cảnh hành lang tối tăm và u ám trong game kinh dị Inunaki Tunnel đồ họa PS1
IV. Các Tựa Game Kinh Dị Đồ Họa PS1 Đáng Chơi Nhất
Tôi thực sự khuyên bạn nên thử những tựa game tôi đã đề cập xuyên suốt bài viết, như Mouthwashing và Iron Lung, vì chúng là những game phổ biến nhất trong thể loại phụ này. Chúng có những câu chuyện được xây dựng một cách bậc thầy mà mọi người nên trải nghiệm ít nhất một lần.
Ảnh bìa game Mouthwashing với phong cách kinh dị đồ họa thấp
Ngoài ra, tôi cũng gợi ý bạn nên thử game kinh dị hài hước Squirrel Stapler của David Szymanski, nơi bạn sẽ kẹp sóc trong rừng đúng như tên gọi. Szymanski, giống như Chilla’s Art, có một danh mục lớn các tựa game khác với phong cách tương tự không bao giờ làm bạn thất vọng. Hay Crow Country của SFB Games, nơi bạn phiêu lưu qua một công viên giải trí bị bỏ hoang để khám phá những bí ẩn của nó.
Và tất nhiên, dự án tốt nghiệp của tôi, Desecration, cũng là một tựa game trong thể loại này. Trong game, bạn cố gắng cứu em trai mình trong một đường hầm ngầm phủ đầy thịt thối rữa. Đây là game đã bắt đầu hành trình của tôi vào thế giới game kinh dị đồ họa PS1 và cũng là đóng góp của tôi với tư cách một nhà phát triển game.
Cảnh chơi game Desecration với đồ họa kinh dị phong cách PS1 và môi trường hầm tối
Mặc dù những tựa game này có vẻ lỗi thời so với các game kinh dị hiện đại, nhưng tôi cho rằng chúng có thể đáng sợ hơn nhiều chính nhờ sự thiếu thực tế trong đồ họa của chúng. Nếu bạn muốn một đêm kinh hoàng tột độ, tại sao không thử một trong những tựa game này? Hãy chia sẻ ý kiến của bạn về sức hút của game kinh dị đồ họa retro trên trangtincongnghe.net nhé!