Nhờ có bonisleep bệnh mất ngủ không còn nữa

02:08 26/11/2018

Từng làn gió thổi nhẹ nhàng, len lỏi qua những kẽ lá rung rinh, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, bay bổng dưới bầu trời trải đầy nắng vàng tươi. Đưa đôi mắt ngắm nhìn khung cảnh hữu tình, khẽ nở nụ cười , chị Lưu Thị Như Ý, 37 tuổi ở số 97 Lê Ngô Các, kp5, phường Tân Hòa, Biên Hòa, Đồng Nai chưa bao giờ thấy cuộc đời đẹp đến vậy. “Thế mà có thời chị từng muốn vứt bỏ cuộc sống này chỉ vì mất  ngủ thôi đấy”, chị Ý nói.

Lời kể mở đầu câu chuyện của chị khiến tôi giật mình thoảng thốt: “Mất ngủ đáng sợ như thế sao chị?”

Câu hỏi của tôi dường như đã làm chị phải nhớ lại khoảng thời gian buồn bã nhất trong cuộc đời, ánh mắt rưng rưng, chị kể: “Trước đây, chị là trưởng phòng kinh doanh của một công ty nước ngoài, toàn áp lực và luôn phải bù đầu với những dự án đấu thầu. Chị lại là người không biết cân bằng giữa làm việc và vui chơi giải trí, chỉ mải miết đi theo công việc mà không phát hiện ra mình đã bị trầm cảm từ bao giờ. Đầu chị lúc nào cũng đau nhức, thường xuyên phải uống thuốc giảm đau, còn mất ngủ thì liên miên, có những đêm thức trắng không ngủ được chút nào. Thậm chí trong đầu còn xuất hiện những suy nghĩ tiêu cực, có thời điểm chị còn quẫn tới mức có ý định tự sát cơ đấy.

Đến khi đọc báo chị mới thấy hình như mình có những triệu chứng của bệnh trầm cảm nhưng chưa tin lắm vì không thể nghĩ được mình lại mắc phải nó. Vì thế chị mới lê lết đến rất nhiều các bệnh viện khác nhau, từ bệnh viện tâm thần TW Biên Hòa cho tới bệnh viện Đại học y dược HCM, khoa tâm thần… Tất cả đều kết luận rằng không những chị bị trầm cảm mà còn ở giai đoạn khá nặng và kê đơn thuốc tây.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có bệnh thì phải dùng thuốc, chắc cuộc sống của chị sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng nào ngờ, chị lắc đầu nói: “Chị uống thuốc theo đơn bệnh viện được 6 tháng trời nhưng thấy tệ lắm em ạ, chị ngủ mê mệt có khi tới 12 giờ trưa hôm sau cũng không dậy nổi, không đủ sức làm việc gì cả vì người mệt, đầu óc bải hoải. Riêng tâm trạng không khá lên được, mất hết cảm xúc, hết hứng thú, chị gần như biến thành người vô cảm với mọi thứ trong cuộc sống.”

“Bị như thế làm sao chị có thể đi làm được?” tôi lo lắng hỏi.

Chị gật đầu: “Đúng thế, chị đã quyết định bỏ việc em ạ, tưởng đầu óc thanh thản thì bệnh sẽ đỡ nhưng rồi điều trị thế nào cũng không đỡ. Mà chị thấy uống thuốc tây vào ngoài chuyện chị có thể ngủ được ra thì tâm trạng còn tệ hơn cả trước kia nên chị quyết định bỏ thuốc tây và tự mình chống trọi với căn bệnh trầm cảm, mất ngủ”.

“Mà số chị cũng may em ạ”, chị cười nói: “Tình cờ xem được quảng cáo trên mạng và biết tới tpcn BoniSleep của Canada, chị thấy thành phần an toàn và phù hợp với bệnh của chị như lactium từ sữa, cây nữ lang, hoa cúc, hoa bia, lạc tiên…giúp an thần, giảm căng thẳng, thần kinh, giúp ngủ ngon, ngủ sâu. Chẳng hiểu sao chị đọc mà thấy rất tin tưởng nên ra nhà thuốc mua về uống với liều có 2 viên mỗi ngày thôi.”

Chẳng để tôi kịp hỏi, giọng chị vui tươi hơn hẳn, chị khoe: “Uống BoniSleep chị thấy đầu óc thư thái lắm, người thoải mái, khỏe khoắn chẳng giống như dùng thuốc trầm cảm của bệnh viện đâu. Riêng giấc ngủ thì không phải uống là ngủ luôn được mà thời lượng tăng dần lên, được 2 tuần thì chị ngủ được cả đêm, tuy rằng giấc ngủ cũng chưa ổn định. Dần dần giấc ngủ mới sâu và ngon, chị đã ngủ được từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng, một mạch không thức giấc lần nào, thích lắm em ạ.”

Trước kia chỉ cần nghĩ tới công việc thôi là chị lại đau đầu, mất ngủ, nặng nề tinh thần, nhưng nhờ BoniSleep mà hai tháng trước chị đã là bà chủ của shop mỹ phẩm Ti Tâm – thỏa ước mơ tự kinh doanh và làm đẹp của chị. Dạo này đi làm chị lại thấy tinh thần thoải mái, vui tươi, một ngày phải đóng cửa thì nhớ khách hàng và buồn chán lắm em ạ”.

Bây giờ, chị Như Ý đã coi BoniSleep như một người bạn tri kỷ đã giúp đỡ chị vượt qua giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời: “Không gặp được BoniSleep không biết cuộc đời chị sẽ đi về đâu em ạ”.